Đại Học ⁂ Chap 168: Hạ Mạt – Trường Sa IV

Đại Học ⁂ Chap 168: Hạ Mạt – Trường Sa IV


Sep-13, 2021

Ta thừa nhận ta sợ người lạ, nhát gan, sợ gặp phải người không quen thuộc sẽ rất lúng túng, nhưng có thể vào nhìn nàng tập diễn trong lòng ta vẫn là có chút nhảy nhót, như vậy ta có thể trắng trợn không kiêng dè nhìn chằm chằm nàng rồi.

Từ cửa nhỏ bên hông đi vào chính là hàng ghế khán giả ở cuối cùng, toàn hội trường rất nhỏ gọn. Nhìn thấy có người ngồi tán gẫu, ta trốn ở phía sau Yen, kéo một chút y phục của nàng, nàng đột nhiên che ở phía trước ta, rất có cảm giác an toàn, ta lập tức ngồi xuống.

Thật khẩn trương a làm sao bây giờ? Ta muốn cùng nàng nói cái gì cho phải? Sân khấu thật loá mắt, trước tiên ta có nên tán gẫu đề tài về sân khấu hay không? Không dám nhìn nàng, dùng dư quang liếc trộm, nàng đoan trang ngồi ở bên cạnh ta, cũng nhìn lên sân khấu, dáng vẻ quen thuộc này, mùi nước hoa thanh tân này làm ta rung động, trái tim nhỏ co lại một chút, ê ẩm, ngọt ngào…

“Mệt không? Ở khách sạn có ngủ được chút nào hay không?” Khuỷu tay phải của nàng chống lên tay vịn ở giữa ghế ngồi của ta cùng nàng, còn hướng về phía ta dựa vào gần một chút.

“Không mệt, ăn cơm no có nghỉ ngơi một lúc.” Mặt đỏ tim đập, a! Không phải mới hơn nửa ngày không gặp mặt sao, này tiền đồ.

“Lúc ngồi chuyến bay này, có một vị nữ tiếp viên hàng không có dung mạo rất giống cậu, đặc biệt là ánh mắt, tớ không nhịn được nhìn thêm chị ấy vài lần, thật sự rất giống.” Nàng gần thêm nữa, vung khóe miệng cười lên độ cong… (thật đòi mạng).

“Hả? Thật sự sao? Gương mặt tớ thật phổ biến như vậy a.” Bình tĩnh, bình tĩnh, nhịn một chút xem có muốn sờ tay nàng hay không, không thể quá gấp gáp, nếu không sẽ lộ ra bản chất không rụt rè.

“Không phải đẹp mắt mới có thể giống tiếp viên sao?” Thân thể nàng co về sau trở lại.

“Ai nha… Chị kia đẹp mắt một chút.” Ta thẹn thùng xoa xoa cổ.

“Ở trong lòng tớ, cậu càng đẹp mắt.” Nàng nghiêng đầu ôn nhu cười nhìn ta.

“… Cảm ơn!” Cúi đầu cười hì, a tim đập đến mức rất nhanh, ta thích nàng khen ta, nàng một khi khen ta cũng rất vui vẻ rất hồi hộp, tay bỏ vào balo, nắm thật chặt một bình yakult.

Tán gẫu dần vào cảnh đẹp, không khẩn trương như vậy, tay trái của ta bắt đầu có chút nóng lòng muốn thử, muốn nắm chặt tay nàng đang đặt ở trên đùi phải.

“Như vậy rất tốt a, này Khiết cũng không cần đi xin.” Đang nói chuyện Khiết đi làm thêm, tay phải của nàng đột nhiên chỉnh lý tóc, tay ta mới vừa duỗi ra lại lúng túng lập tức rụt trở về.

“Ngày hôm nay cậu uống chưa?” Vì giảm bớt lúng túng, ta đem chai yakult bị ta hồi hộp làm ướt đưa cho nàng.

“… Còn chưa uống, cảm ơn!” Nàng đầu tiên là cả kinh, tiếp đó nhịn cười không được, tiếp nhận sau đó trực tiếp xé ra phía trên miệng bình uống một hơi.

Nhìn nàng ngẩng đầu lên lộ ra cần cổ thon dài, nuốt gợi cảm, đòi mạng, nên tìm nàng chụp quảng cáo, trở lại cái quay chậm, quá tuyệt.

“Tớ phải đi chuẩn bị rồi, chờ tớ nha!” Nàng đứng lên, lâu như vậy mới chạm vào tay của ta.

“Mau đi đi, rất chờ mong xem các cậu tập diễn, có thể miễn phí nghe nhìn.” Bị nàng trêu chọc ôm lấy đầu ngón tay của ta, lòng ngứa ngáy, không đành lòng buông tay dùng sức bắt được nàng một chút, còn bị nàng xoa đầu, ta nhất không chịu đựng được chiêu xoa đầu này của nàng.

Ta rất ước ao có thể đi vào đoàn nhạc giao hưởng, có thể cùng nhau diễn tấu là một chuyện rất rất hưởng thụ, còn có thể học được rất nhiều tác phẩm diễn dịch cổ điển.

Chưa bắt đầu, trước nàng yên tĩnh ngồi tại chỗ, thỉnh thoảng sẽ có người cùng nàng trò chuyện, nàng chỉ là khẽ mỉm cười, nhìn thấy Trương Khải tới gần nàng cùng nàng nói gì đó, nàng cũng chỉ là gật gật đầu, nhưng tựa hồ ánh mắt nhìn về phía ta, hai tay hơi căng thẳng.

“Mạt Mạt!!!” Lúc Uyển Đình cùng YoYo siêu nhiệt tình cùng ta phất tay chào hỏi, sau lưng ta doạ ra mồ hôi lạnh, đột nhiên lập tức thật nhiều ánh mắt hướng về phía bên này của ta, ta cũng vô cùng thẹn thùng hướng hai nàng phất tay một cái, ngay sau đó Yen làm một cái “xuỵt” động tác, chỉ lo người khác nhìn ta ta sẽ sợ hãi, phản xạ này vừa manh nhưng cũng thật đáng yêu, rất ấm lòng.

Ta nhìn nhất cử nhất động của nàng, nàng chính là trên sân khấu đẹp nhất tinh linh, xinh đẹp không góc chết, cho dù là dùng ngón tay trỏ xoa mũi qua lại cũng làm cho ta say mê…

Lúc này nhìn thấy một vị nữ hài vóc người cao gầy tóc dài đi tới bên cạnh nàng, vẻ mặt nàng đầu tiên là ngây ngốc một chút, tiếp đó mỉm cười cầm bút lên ở trên kệ phổ viết cái gì sau đó đưa cho nữ hài kia, nữ hài vỗ vai nàng sau đó đi khỏi.

Ta lưu ý đến nàng là chơi nhạc cụ gõ, nàng ngồi ở vị trí chơi trống jazz, nàng làm sao tìm Bảo viết gì? Có phải là trống cùng violon ở giữa có quan hệ? Cũng không nghĩ nhiều, bởi vì nhìn thấy chỉ huy đi lên đài chỉ huy, muốn bắt đầu tập diễn, chờ mong.

Lúc quản huyền nhạc thanh âm tập thể đi ra, ta nổi da gà rơi đầy đất, quá êm tai, tiếp đó quản huyền nhạc cùng với nhạc cụ gõ hòa vào, thăng hoa lại thăng hoa, tác phẩm tinh tế, hiệu quả âm thanh rất tuyệt, chuẩn âm rất tuyệt, toàn thể phối hợp rất tuyệt, không nhịn được mở ra điện thoại ghi âm, sau đó chụp trộm nàng. (Khi đó pixel không có hiện đại giống hiện tại, còn là chụp từ hàng cuối cùng, nhưng không ngăn cản được ta điên cuồng răng rắc, còn có hình dáng của nàng cũng rất đặc sắc.)

Nhìn chằm chằm nàng, phảng phất dưới ánh đèn tụ quang cũng chỉ có một mình nàng. Tóc dài đen thẳng thuận trơn tự nhiên khoát lên hai bên vai, gò má lập thể, áo sơ mi màu xanh lục hiển lộ ra xương quai xanh cùng da thịt trắng nõn, khi kéo đàn thì soái khí cùng chí khí, lúc gẩy đàn thì linh động cùng tinh xảo, còn có nét mặt tập trung, ta đều không dám hô hấp, hai tay tóm chặt lấy balo.

Điện thoại chấn động làm ta giật cả mình, ta từ trong túi lấy ra.

[Đang làm gì thế? Nhớ cậu.] Là Tam nhi cho ta phát tin nhắn.

[Đang nhìn Bảo tập diễn.] Nhanh chóng trả lời.

[Chà chà, tớ đang kéo shi, có hình ảnh Bảo tập diễn gửi tới xem không? Có chút táo bón.]

[Cậu thật là ghê tởm, có tranh ảnh cũng không gửi, cậu ở loại hoàn cảnh đó quả thực chính là làm bẩn.]

[Gửi mà!!!]

[Tại sao lúc nào cậu kéo shi cũng đều nhớ tớ?] Tức chết rồi.

[Hết cách rồi, bản năng.]

[Cút!]

[Thật sự nhớ cậu cùng Bảo mà, phát nhiều tranh ảnh cho chúng tớ xem a!]

[Gửi một cái tin nhắn có hình phải trả 3 mao, trở lại sẽ cho cậu xem.]

[Cậu này là quỷ keo kiệt, không yêu cậu nữa, cứ như vậy đi!]

[Không muốn ăn đặc sản đúng không?]

[Ha ha ăn, yêu cậu yo, chờ cậu yo!]

Cười đem điện thoại bỏ vào bên trong balo, ngẩng đầu lên, nàng thật giống như đang nhìn ta, lúc này không có người quản huyền, ta cười nhìn nàng, trong lòng ngọt ngào.

Tập diễn kết thúc, trung đoàn trưởng đang cùng bọn họ mở họp, thừa dịp lúc rảnh rỗi, ta cầm lấy tập bút ký nhỏ, viết xuống ngày hôm nay nhìn thấy nàng vào nhật ký…

Đem một vài điều không dám cùng nàng nói viết ở trên cuốn vở, có vài thứ buồn nôn đều bị chính mình run lên một cái, ta hảo hảo giấu kỹ, nếu không bị nàng nhìn thấy sẽ châm biếm ta.

Đột nhiên nghe thấy tiếng vang náo nhiệt, bọn họ “giải phóng” rồi. Yen hướng ta phất tay, ta lập tức đứng lên, nàng ra hiệu ta còn muốn chờ một chút, nàng đi lấy điện thoại.

Ta lại ngồi xuống, nhìn chằm chằm theo nàng. Nàng lấy được điện thoại cũng không lập tức tới tìm ta, mà là đang xem điện thoại cùng trả lời, ta cho rằng ba mẹ nàng tìm nàng.

“Mạt Mạt! Lại đây!” Lúc này nghe thấy Uyển Đình các nàng hướng ta vẫy tay, ta nhìn thấy trung đoàn trưởng cùng chỉ huy còn có rất nhiều người từ phía sau đài rời đi, liền cầm lấy balo hướng về phía sân khấu đi đến.

Các nàng kia từ trên sân khấu nhảy xuống cùng ta ôm ấp, ta nhìn nàng trên sân khấu, nàng cũng mỉm cười nhìn ta. Nếu như nàng có thể hoạt bát như các bạn học của nàng vậy thì tốt rồi, nhưng ta cũng rất yêu tính cách của nàng, không vội không nóng nảy, rất ôn hòa yên tĩnh.

“Đưa cho tớ đi! Tớ giúp cậu cầm.” Sân khấu cao hơn một mét, đến gần nhón chân lên vừa vặn có thể nằm thoải mái, cách nàng chỉ có mấy chục centimet, nàng đem đàn thu thập sạch sẽ sau đó bỏ vào hộp đàn rồi đeo lên vai.

“Không cho cười!” Nàng khụy đầu gối, ngồi xổm xuống điểm mũi của ta.

“Hả? Tại sao?” Ta có chút sợ.

“Cậu cười đến quá đẹp đẽ, sẽ bị người khác nhìn chằm chằm.” Nàng nói xong khẽ cắn lấy môi dưới.

“A? Người nào sẽ nhìn chằm chằm tớ?” Liền bắt đầu nóng lên, nàng khen ta làm ta không biết phải làm sao.

“Người xấu.” Nàng cười.

“A? Nơi nào? Tớ muốn trốn đi, người xấu đến.” Nàng vậy mà lại trêu chọc ta, ta càng thẹn thùng, ngượng ngùng thuận thế mượn cớ che mặt.

“A… cậu không nên đáng yêu như vậy có được không?” Nàng có chút phát điên, còn dùng đàn che ở trước mặt của ta. Đây là thế nào? Động tác đáng yêu như thế này cùng nàng lúc bình tĩnh hàng ngày rất không hợp.

“Hì hì, cậu dám nhảy xuống không?” Mặt ta đều nóng hầm hập, mau chóng nói sang chuyện khác.

“Có cái gì không dám?”

“A, cậu vẫn thật là nhảy a? Cẩn thận!” Động tác nàng nhanh nhẹn đến ta còn không phản ứng lại, nhảy xuống trong nháy mắt để cho ta dùng tay trái ôm nàng, chỉ lo gót chân của nàng đứng không vững, nàng ngoan ngoãn dựa vào trong lồng ngực ta, rất dịu dàng, thật muốn cứ như vậy ôm không buông tay.

Bạn học trong hệ của nàng và của ta cũng giống nhau, rất đoàn kết, làm cái gì đều yêu thích cùng nhau hợp đoàn. Nếu như không phải là bởi vì ta, Trương Khải cũng sẽ cùng bọn họ cùng nhau chơi đùa, trong lòng có chút áy náy. Nhưng có thể cảm nhận được bọn họ yêu thích cùng ta chơi làm cho ta an tâm, hiện tại ở chung lâu, bạn học của ta cùng Yen quan hệ rất tốt, ta cũng cùng bạn học của nàng quan hệ tốt.

“Lan Đình mua camera đó rất tiên tiến a, có phải là rất đắt không?” Mới vừa cùng bọn họ ở một phong cảnh nào đó chụp ảnh tập thể, hiện tại đi vào ngõ nhỏ đi tìm đậu hũ thối ăn, bọn họ đi ở phía trước chụp chụp, chơi huyên náo sôi động.

“Ừ, là sản phẩm kỹ thuật số mới ra, cuộn phim camera dần dần sẽ đào thải, cậu thích không? Tớ mua cho cậu.” Nàng dắt tay của ta, tay của ta đều toát mồ hôi.

“Không được, cái chúng ta mới mua cũng không tệ a!” Liền biết nàng sẽ nói mua cho ta.

“Chỉ cần cậu yêu thích, tớ sẽ làm được.” Nàng thương yêu nhìn ta.

“Tớ biết cậu có thể làm được, bất quá chúng ta có thể tiết kiệm tiền làm những việc khác.”

“Tỷ như?”

“Đi du lịch, đi đâu đó xa xa chẳng hạn.”

“Tốt, cậu muốn đi nơi nào?”

“Rất nhiều nơi muốn đi, muốn cùng cậu đi khắp toàn bộ thế giới.”

“Ngoéo tay, nói được làm được.”

“…” Ta ngây ngẩn cả người, không nghĩ tới nàng sẽ nghiêm túc như vậy.

“Làm sao? Không muốn sao?” Nàng thấy ta chậm chạp không móc tay bèn hỏi.

“Muốn, rất muốn! Nhưng du lịch toàn thế giới cần thời gian rất nhiều năm, cậu nói sau đó chúng ta có thể không?” Vừa nghĩ tới nàng tốt nghiệp phải xuất ngoại, tiền đồ cùng quan hệ của hai ta ra sao cũng chưa biết liền khó chịu.

“Chỉ cần cậu đồng ý, là được rồi.” Nàng cầm lấy tay của ta.

“Nói như vậy… cậu sẽ không bỏ rơi tớ, thật sao?” Ta cẩn thận thử thăm dò nàng.

“Đứa ngốc, cậu lại đoán mò cái gì đây? Cậu không móc tay chính là không muốn nha.” Nàng chờ đầu ngón tay của ta.

“Tớ đồng ý.” Mau chóng cùng nàng móc, mặc kệ lời của nàng ở tương lai có làm được hay không, ít nhất hiện tại, ta nghe được, an tâm.

Trò chuyện một chút, nàng đột nhiên hỏi ta có thích nữ hài đánh trống hay không, ta không chút suy nghĩ rất trực tiếp trả lời nói yêu thích, bởi vì ngày hôm nay vừa vặn thấy được vị nữ hài đánh trống kia trong đoàn của nàng, kinh diễm đến ta, ta còn tán dương nàng đánh nhạc rất tốt.

Nữ hài kia rất có khí chất, trong lúc phất tay đều là tự tin, đặc biệt là ở một phần chương nhạc nào đó có nàng solo, tốc độ cùng kỹ xảo kia khiến ta xem đến ngốc, rất ít nhìn thấy nữ hài đánh trống, hơn nữa còn lợi hại như vậy, vì vậy trong lòng nổi lên sùng bái.

Nữ hài tâm tư mẫn cảm, ta khen học tỷ sau rõ ràng có thể cảm nhận được nàng không thế nào vui vẻ, bộ dáng có chút ăn giấm của nàng thật đáng yêu, hóa ra tất cả những người yêu đang yêu, chỉ cần đối phương có chút khen ngợi người khác, người còn lại sẽ ghen a. Ta tiếp tục khen người kia vài điểm, khoa trương lại khen khen, nàng trực tiếp xua tay đi.

Nhưng ta lại bị nàng chỉnh bối rối, tại sao đột nhiên nhắc tới cái này? Lại còn lưu ý như vậy, ngay lập tức nghĩ tới hình ảnh ngày hôm nay học tỷ tìm nàng viết gì đó, có phải là muốn truy nàng?

Liền ta cũng gấp, nhìn thấy trước sau không ai, một tay đem nàng kéo vào khe hở nhỏ giữa hai nhà, sau đó hai tay chặn nàng tiến hành nghi vấn.

Hỏi không ra nguyên cớ, ngược lại bị đánh lén dùng sức cắn một chút, thân thể ta đột nhiên nổi lên phản ứng, tiếp đó nàng liền từ dưới cánh tay ta chạy trốn, ta rất ảo não, tại sao không thừa dịp hoàn cảnh ám muội thế này đòi hỏi một chút? Tuy rằng trong khe hở đầy rẫy một luồng mùi vị rêu xanh ẩm ướt…

Xa xa nghe thấy được một luồng mùi hương đậu hũ thối, nói thật, đúng là thật thối, rất thối, ta đều khâm phục mấy nhà hàng xóm phụ cận ở nơi này.

Trong đầu ta vẫn luôn nghĩ tới lời nói mới rồi của nàng, cái gì gọi là logic ngược? Ngày hôm nay nàng làm sao là lạ? Còn không thể để ta cười, nói có người xấu.

“Mùi vị này thật có thể ăn sao?” (Nguyên văn) Nàng đột nhiên che mũi cùng ta nói, ta thật sự cũng bị nàng cười chết, thật đáng yêu, sau đó lời của nàng bị mọi người nghe được, cái kia khinh bỉ a, ha ha ha.

Ta dữ dội xoa xoa đầu nàng, an ủi nàng nhắm mắt lại nín thở một hơi ăn đi là tốt rồi. Nàng cảm thấy ta tổn hại, vỗ đầu ta, thế nhưng lời nói của ta là thật lòng, ta chờ một lúc cứ như vậy trước tiên thử xem, ta sợ thối hôn mê.

Nhìn thấy nhiều người xếp hàng như vậy ta cũng an tâm, ăn ngon chạy không được. Tay lấy được một bát đậu hũ thối nóng hổi, ta nín thở, sợ bỏng miệng nhẹ nhàng cắn một ngụm… Ôi, cảm giác thiên đường đột nhiên bị mở ra như thế, cũng ăn quá ngon đi, này phối liệu không một chút nào mặn, rất thơm, còn có đậu phụ này tràn ngập vị thơm của đâu, quá tuyệt…

Ta không để cho nàng đi không chuyến này, một bên dỗ một bên mạnh mẽ để nàng ăn, không nghĩ tới nàng cũng thích, biểu tình bỏng miệng thật đáng yêu ha ha, vốn dĩ ta muốn đem canh uống xong, không nghĩ tới nàng giành với ta.

Lúc chúng ta ăn đến thoải mái vặn vẹo, đoàn đại đội nhân mã của các nàng cũng đã tới, ta một chút thấy được vị học tỷ kia mang T-shirt màu đen, quần bò cũng màu đen, nàng so với những học tỷ khác đều cao hơn nửa cái đầu, rất chói mắt.

Khi ta nhìn nàng, nàng cũng nhìn ta, trong ánh mắt là chằm chằm, ta sợ hãi đến lập tức núp ở phía sau Yen, sau đó hỏi nàng xác định có phải là người kia không, Bảo rất lạnh gật gật đầu.

Sau đó các nàng cùng chúng ta chào hỏi, tiếp đó đi mua đậu hũ thối. Khi ta cùng Uyển Đình nói chuyện thì cảm nhận được một ánh mắt nhìn chằm chằm phía ta bên này, ta đưa mắt, lại cùng với nàng nhìn nhau, nàng tại sao luôn nhìn ta? Lẽ nào Bảo nói người xấu chính là nàng? Ta lại không đắc tội nàng, lại không quen biết nàng.

Mãi đến khi nàng cầm hai bát đậu hũ thối lại đây nói mời ta cùng Bảo ăn, còn chủ động cùng ta bắt chuyện, còn phi thường trực tiếp cùng cực kỳ nhanh hỏi ta trao đổi số điện thoại, Bảo còn cố ý cùng nàng giữ một khoảng cách.

Đột nhiên hai mạch Nhâm Đốc của ta như bị đánh thông, hình ảnh như đảo ngược quay về. Từ việc nàng nói không cho ta cười, sẽ bị “người xấu” nhìn chằm chằm, sau đó không bình thường thăm dò ta có thích nữ hài đánh trống hay không, cùng với ta logic ngược, người ngốc cỡ nào cũng có thể Get đến đi?

“Trở lại rảnh rỗi cùng nhau ăn cơm đi? Em thích ăn cái gì?” Nàng vừa ăn vừa hỏi.

“Ạch, chỉ cần không cay thì cái gì em cũng có thể ăn, còn có bảo bối của em thích ăn cái gì thì em đều yêu thích.” Vào lúc này, ta bỗng mạnh mẽ tỏ thái độ lập trường của ta, ta còn phải cố ý để người nào đó nghe thấy, ta muốn sống trở về. (Đây là lần đầu tiên ta dùng từ “bảo bối” khi cùng người khác nói về nhà ta như vậy, ngay cả mặt cũng đều nóng lên.)

“… Bảo bối?” Nàng ngẩng đầu lên kinh ngạc nhìn ta.

“Ừ a, chính là người em thích a!” Thật sự không thèm đếm xỉa, không một chút nào giống như tính cách của ta, ta làm sao sẽ nói ra khỏi miệng những từ này?

Ta liếc trộm người nào đó, nàng dùng ngón tay trỏ chà xát mũi, ừ a, ta rất khẳng định nàng nghe được.

Nhưng Trang Dĩnh tựa hồ nghe những này cũng không có gì, vẫn như cũ cùng ta trò chuyện, mãi đến khi nàng cùng đồng đội muốn rời khỏi…

“Đêm nay, tất cả nghe theo cậu.” Nàng thừa dịp người của chúng ta đi ở phía trước đi đến một nơi khác kiếm ăn, nàng ở bên tai ta nhẹ giọng nói, còn rất không rụt rè chút nào duỗi ra ma trảo ngắt một chút cái mông của ta, đòi mạng. Aaa!!! Đây là phần thưởng dành cho ta sao? Đây là trần trụi khiêu khích, ta không muốn đi tìm ăn, ta muốn lập tức về khách sạn, còn có chén đậu hũ thối Trang Dĩnh đưa khi nãy trực tiếp đem ta cho ăn no, ở phương diện ăn uống ta làm sao liền không có một chút nguyên tắc làm người?

Sau khi trở lại khách sạn, ta phát sốt rồi…

Mạt

Ngày nắng to, Lý Mạn Văn vừa đến nhà ta liền cởi tất. Thời khắc đó, nhà ta trong nháy mắt có cỗ chua thối lên men mùi vị, ta để nàng đừng lấy sữa chua trong nhà ta ăn, liền mút ngón chân của nàng liền tốt, mùi vị càng đủ…

Văn

Có thể không sốt sao ~ người trường kỳ không ăn cay lại liên tục ăn cay nhiều như vậy ~ đậu hũ thối thật là cay ~ Doãn tiểu muội, cậu thật tiến bộ ~ ha ha ha ~

Thanh minh ~

Chân của ta không thúi ~ thật sự một chút vị cũng không có ~ không tin các ngươi ngửi ngửi ~


Leave a Reply