Chính Văn ⁂ Chap 375: Yen – Me and You

Chính Văn ⁂ Chap 375: Yen – Me and You


Vì tình hình bệnh dịch nên rất nhiều công tác bị trì hoãn, ước chừng bốn tháng, chúng ta so với trước kia hơi hơi nhàn rỗi. Các đợt thi thử của học sinh vừa kết thúc, ta thương lượng với nàng về công việc không hoàn thành hoặc chưa xử lý tốt trong mấy tháng này.

Sau đó chúng ta tách ra hành động, nàng đi tới Bắc Kinh, ta đi Thượng Hải. Nàng chọn hai nhiệm vụ khá là gian nan, trước khi xuất phát đem văn kiện cùng video đã chuẩn bị tốt xem đi xem lại rất nhiều lần.

Nàng chỉ có thời gian một ngày, vì hôm sau nhóm hợp tác cần phải bay về nước ngoài, hơn nữa phải trong thời gian rất ngắn thuyết phục đối phương chọn dùng phương án của chúng ta.

Nguyên bản ở trên internet đàm phán cũng có thể, nhưng nàng cảm thấy đi gặp mặt thuyết minh sẽ làm đối phương trực tiếp cảm nhận được hiệu quả, sự thực chứng minh ý nghĩ của nàng là chính xác. Nữ đạo diễn người Đức nổi tiếng là hà khắc nghiêm cẩn không chờ nàng nói hết, buông xuống bút sau đó tháo xuống mắt kính, trực tiếp cùng đoàn đội của mình nói sẽ dùng phiên bản âm nhạc này, sẽ đem tác phẩm của nàng dùng ở trên sàn nhảy nhạc kịch của họ.

Điều này đối với nàng mà nói thì dường như lại tiến gần giấc mơ thêm một bước, nhưng nàng chưa từng hưng phấn, cầm được ký kết sau đó không ngừng không nghỉ đi hoàn thành nhiệm vụ ta giao cho nàng.

Từ cô gái nhỏ vốn dĩ không tự tin, đi đâu cũng phải có người làm bạn, đến bây giờ nàng một mình có thể chống đỡ một phương, ta hoàn toàn yên tâm nàng có thể đem sự tình xử lý tốt, chỉ là lo lắng nàng thân thể gầy nhỏ cầm nhiều đồ như vậy sẽ không chịu nổi.

Mới vừa xuống máy bay, nàng ngồi trên xe của bằng hữu liền lập tức cùng ta video, nàng biết ta vội vã truyền phát văn kiện, trong vòng mười phút ngắn ngủi nàng có thể sắp xếp văn kiện cần ký từng cái thuận lợi cùng ta đối chiếu xong.

Ta nghe được lời khen ngợi dành cho nàng từ miệng bằng hữu, trong lòng rất tự hào, cô gái của ta, nàng không ngừng đang trưởng thành.

Hòa Nhạc

Bầu trời Thượng Hải âm u sắp mưa, đã tới thành phố này vô số lần, nhưng vẫn như cũ cảm thấy một chút xa lạ, bạn học cũ Tử Dương xuất hiện nhất thời để ta cảm thụ lấy ấm áp.

Cậu ta trở nên thành thục, nhưng dáng vẻ nhiệt tình như ánh mặt trời cùng tâm thái vẫn tựa lúc còn đi học không thay đổi. Ta cùng cậu ta cũng không vì thời gian dài không gặp mà xa lạ, cậu ta vẫn giống như trước đây, bên cạnh là cô gái mối tình đầu nay đã là thê tử, mà người thê tử này, là đồng học của Hạ Mạt.

Mười năm trước, bọn họ rời đi công việc ở An Dật, dứt khoát kiên quyết cùng đến Thượng Hải, phát triển sự nghiệp âm nhạc của riêng mình. Nỗ lực cùng kiên trì, từ không đến có, quá trình gian nan cùng vui sướng song song tồn tại, giữa bọn họ cùng chúng ta, rất giống.

Cuối năm 2019, bọn họ mời chúng ta cùng nhau hợp tác, tổ chức một buổi hòa nhạc. Lúc đó chúng ta ăn nhịp với nhau, không có quá nhiều thương nghị rườm rà, rất nhanh đem tất cả ý nghĩ làm ra phương án, nhưng sau đó tình hình bệnh dịch đến rồi, hết thảy đều nhất định phải đình chỉ.

Xuân về hoa nở, chúng ta tiếp tục giấc mơ. Cùng Tử Dương vui vẻ tràn trề giao lưu, ý tưởng càng lúc càng nhiều, dòng suy nghĩ cũng càng rõ ràng, đoàn đội của bọn họ so với ta tưởng tượng còn tốt hơn, để ta đã không có sầu lo.

Làm việc xong trở lại khách sạn, đột nhiên trở nên rất yên tĩnh, bên tai có thể nghe được tiếng vang xào xạc, lắng xuống thì toàn bộ suy nghĩ đều là nàng.

Trước đây mệt mỏi sẽ không muốn động, nhưng sau khi cùng nàng sinh hoạt, hình thành thói quen là mặc kệ có bao nhiêu mệt, về nhà trước tiên tắm rửa sạch sau đó đổi lại quần áo thoải mái.

Mở ra vali, tìm kiếm áo ngủ, nguyên lai ta chỉ mang theo một bộ, tối hôm qua mặc bộ kia còn chưa kịp giặt sạch, ảo não chính mình qua loa. Không có nàng hỗ trợ thu thập, vẫn đúng là sẽ sót quần áo hoặc đồ vật, bất đắc dĩ cầm lấy một cái áo sơ mi cùng một cái quần hưu nhàn đi tới phòng tắm.

Tắm xong đi ra, nhìn một đống văn kiện hơi nhíu lên lông mày, không nhịn được cầm điện thoại di động lên cùng nàng video. Nàng cũng là mới cùng bằng hữu bàn xong chuyện, áo sơ mi màu xanh nước biển ôm sát người lộ ra đường cong thân thể, mở ra hai viên khuy áo trên cùng, lộ ra xương quai xanh đẹp đẽ, tóc xõa ra, tùy ý lười biếng nằm tựa ở trên sofa, mỹ mỹ “Tiểu manh mèo”.

“Nút áo là sau khi bọn họ rời đi mới tháo ra sao?” Điểm chú ý của ta có chút chủ nghĩa bảo thủ.

“Nếu không thì sao? Tớ mới sẽ không như vậy mở ra.” Nàng giơ lên lông mày hơi nghiêng miệng nở nụ cười.

“Cậu như vậy rất dễ dàng lôi kéo người ta phạm tội.” Vung lên khóe miệng.

“Vậy tớ cài lại.” Nàng một tay sửa sang.

“Hiện tại chỉ có tớ, cậu cài lại không cảm thấy đối với tớ rất tàn nhẫn sao?” Giả vờ ủy khuất cười.

“… Được rồi!” Nàng buông lỏng tay ra, gãi tóc ngượng ngùng nhìn ta, đẹp quá.

“Tớ muốn ôm cậu…” Cách màn hình, nhớ nàng, muốn chạm vào nàng.

Cùng nhau nói lời nhớ nhung, nhớ ra ngày mai nàng sẽ phải trở lại, căn dặn nàng ngủ thẳng tự tỉnh mới chậm rãi về. Nàng nói đã đặt vé máy bay về nhà vào buổi chiều, trong lòng liền an tâm.

Vốn định đêm nay thu dọn xong văn kiện thì đặt vé máy bay ngày mai trở về, nàng nói giúp ta đặt, ta cũng không nghĩ nhiều, cùng nàng tán gẫu xong thì tiếp tục tập trung vào công tác.

Hôm sau ngủ thẳng tự nhiên tỉnh, tối hôm qua ngủ tám tiếng nhưng vẫn còn uể oải. Tựa ở trên giường, muốn gọi điện thoại cho nàng, đã thấy tin nhắn nàng gửi tới.

【 Lão bà, tớ còn rất mệt, cậu dậy không tìm được tớ đừng lo lắng, tớ đang ngủ, tỉnh ngủ tìm cậu.】 Ta tin, cười cười, để điện thoại xuống đi rửa mặt.

Thay xong quần áo không bao lâu thì Tử Dương tới đón ta, vì để tiết kiệm thời gian đi ra ngoài ăn điểm tâm, ở trong phòng công tác của cậu ta gọi thức ăn ngoài là tốt rồi.

“Mạt Mạt ngày hôm nay từ Thượng Hải bay trở về sao?” Trên đường đến phòng làm việc cậu ta hỏi.

“Ừ, chiều nay cậu ấy còn làm việc.” Nhìn ngoài cửa sổ, sắc trời tựa hồ muốn mưa.

“Thật gấp, nếu không để cậu ấy lại đây cùng cậu chơi hai ngày lại trở về, Mục Mục cũng rất nhớ cậu ấy.”

“Lần sau đi, tuy rằng không tính bận rộn, nhưng vài sự kiện chồng chất cùng một chỗ.”

“Được! Kỳ thực… Cậu ấy thật sự rất thích hợp với cậu, ánh mắt của cậu rất tốt.”

“Vì sao cậu nói vậy?” Ta cười hỏi, ta cũng không có chủ động công khai qua hệ của ta cùng Hạ Mạt. Sau khi tốt nghiệp, có một năm cậu ta đến Canada gặp ta, chúng ta đem tâm sự từng chút tán gẫu mở ra, cậu ta ngầm hiểu ý, nhưng không có quá nhiều đi hỏi.

“Bất luận sự nghiệp hay ta trong sinh hoạt, cậu cùng cậu ấy đều có sự hiểu ngầm rất ăn ý, đây là rất hiếm có. Cậu ấy rất ưu tú nhưng không có ngạo khí, khiêm tốn chân thành, bằng hữu cùng đồng học bên cạnh cậu đối với cậu ấy đánh giá rất cao.”

“Xác thực, còn gì nữa không? Tớ rất yêu thích khi người khác khen cậu ấy.” Hai người bèn nhìn nhau cười.

“Thật sự trong mắt cậu đều là cậu ấy, nói tới cậu ấy thì ánh mắt của cậu cũng không giống nhau.” Cậu ta nhẹ lay động đầu cười.

“Ừm.” Cúi đầu liếc mắt nhìn điện thoại, màn hình bảo vệ là bức ảnh của nàng, hai người trò chuyện về nàng mãi đến tận phòng công tác.

Ngày cuối cùng khá bận rộn, đem phương án thay đổi một chút, thời gian đã là buổi trưa, Tử Dương đi phòng photo copy an bài đóng dấu, ta cùng Mục Mục đi phòng thu âm nhìn xem một đoạn biểu diễn.

Điện thoại có tin nhắn chấn động, nàng gởi tới, chờ Mục Mục cùng ta nói xong thì mở ra xem, là vé máy bay điện tử. Vốn tưởng rằng chỉ có tên của ta cùng thời gian, nhưng kéo xuống chút nữa, phát hiện còn có một trang, viết tên của nàng, cũng là cất cánh từ Thượng Hải.

Ta cho rằng mình nhìn lầm, lại đem tin nhắn kéo ra nhìn kỹ.

“Hạ Mạt đến Thượng Hải rồi.” Ta cùng Mục Mục nói.

“Cái gì? Hiện tại? Có thật không?” Nàng rất kinh ngạc.

Ta bấm điện thoại của nàng, tim đập nhanh hơn, một luồng máu chảy lên đại não, lúc đang đợi nàng tiếp nghe thì không an phận đi tới đi lui.

“Uy…!”

“Cậu tới Thượng Hải rồi hả ? Tớ thấy hai tấm vé máy bay.” Ta có thể cảm giác được thanh âm bản thân run rẩy.

“Ừ. Sắp tới nơi đó của cậu.” Ngữ khí của nàng rất bình tĩnh.

“Oh My God…” Kích thích sợi tóc trên trán, nói xong nhếch miệng, hưng phấn, vui vẻ, kinh hỉ… Kỳ thực không phải là không có nghĩ tới nàng có đến hay không, nhưng nghe nàng rất tự nhiên nói đã đặt vé máy bay về nhà thì ta hoàn toàn tin nàng. Nàng đột nhiên đến để ta rất kinh ngạc, bên cạnh Mục Mục mang ánh mắt mong đợi cười nhìn ta.

“Mấy phút sau cậu có thể nhìn thấy bạn học cũ của cậu.” Vỗ vai Mục Mục, lập tức xuống lầu.

“Tớ cùng cậu đi a!” Nàng ở phía sau ta hô.

“Không cần, phụ nữ có thai đừng đi lại nhiều.” Quay người cười nói.

Đi vào thang máy, hơn ba mươi tầng xuống, trên đường còn ngừng hai lần, cảm giác đặc biệt dài lâu, có phải nàng đến rồi hay không?

Đến lầu một, bước nhanh đi ra ngoài, vừa vặn đã gặp nàng đến bên ngoài đại sảnh, nhìn thấy bóng lưng của nàng liền động lòng không ngớt. Cô gái của ta mang mũ bóng chày màu xanh lam, tóc dài xõa ở sau tai buông xuống tự nhiên, âu phục màu trắng đen rộng rãi thoải mái, phối hợp một đôi giày màu trắng gạo hưu nhàn, vừa soái khí lại mang mùi vị nữ nhân.

Chạy nhanh đi qua, không để ý đến người bên cạnh mà hưng phấn đem nàng ôm lấy, không chế không được muốn la lên, nhìn thấy nàng thật sự rất vui vẻ rất vui vẻ. Có chút giống như nàng trước đây, lại giống như khi còn ở đại học, cuối tuần trở về trường gặp mặt thì trong lòng có phần rung động cùng ngọt ngào.

Ta chủ động làm cho nàng cũng thả ra không kiêng kỵ, từng lần từng lần hôn hít lấy gò má của ta, thời khắc chăm chú ôm nhau đó, cảm giác thế giới chỉ có ta cùng nàng.

Ta – Cùng – Nàng…

Bonus:

Hi Hi

Ta: “Ơ a! Ngày hôm nay làm sao cậu dậy sớm như vậy? Hiếm thấy a, chưa tới 8 giờ.”

Mạt: “Ân, tối hôm qua giấc ngủ cực kỳ tốt, một giấc đến hừng đông.”

Ta: “Này là cái gì?”

Mạt: “Tớ có thể không nói cho cậu không?”

Ta: “Đó chính là ngầm thừa nhận rồi. Hắc hắc…”

Mạt: “Chán ghét, đứng đắn một chút.”

Ta: “Tớ rất đứng đắn a, tớ đang cùng cậu thành niên tán gẫu chuyện thành niên, hey cậu chủ động?”

Mạt: “… Ừm!”

Ta: “Ta đi, Doãn Hạ Mạt, cậu cuối cùng cũng vùng lên rồi!!!”

Mạt: “Đi chết đi, tớ cho cậu một cơ hội nói lại lần nữa, cái gì cuối cùng cũng vùng lên rồi? Nói giống như tớ chưa từng vùng lên vậy!!!”

Nàng đuổi theo ta, ta mau chóng chạy.

Cuộc đối thoại sáng sớm của hai người, ở tiểu khu dưới lầu tập thể dục.


3 thoughts on “Chính Văn ⁂ Chap 375: Yen – Me and You

  1. 🥲 đọc gần tới đoạn kết thì chap 376 trở đi không đọc được nữa ai có link đoạn cuối đó k cho mình với đọc nửa chừng k biết được cái kết thật là khủng khiếp

Leave a Reply