Đi tới trước phòng nàng, cửa không khóa. Nghe bên trong rất náo nhiệt, trong lòng có chút khẩn trương, nắm chặt tay nàng, nàng nhìn ta mỉm cười, thoạt nhìn tựa hồ so với ta còn khẩn trương hơn.
“Hạ Mạt, rốt cuộc cậu đã về rồi? Vừa rồi chuyện gì xảy ra a?” Tiểu Nam trong đội của nàng thấy chúng ta kích động mà đi lên trước, mọi ánh mắt nhìn về phía ta.
“Mau giới thiệu khách nhân thần bí cho chúng tớ biết đi.” Một vị nữ hài rất cao tay bưng mì gói hướng ta mỉm cười, thoạt nhìn nhẹ nhàng khoan khoái sạch sẽ, ngũ quan thanh tú, nàng chính là Ảnh Tử đi?! Trong phòng còn có mấy cô gái, cùng nhau ăn mì, các nàng đều rất nhiệt tình mà cùng ta chào hỏi.
“Chị ấy là Yen, là người nhà của tớ. Chị ấy vừa lại đây tìm tớ, bây giờ tớ chuẩn bị cùng chị ấy ra ngoài ăn, cho nên không ăn mì gói với mấy cậu được rồi.” Nàng vẻ mặt thẹn thùng cười, sau đó giới thiệu mọi người trong phòng.
“Chào, Yen!” Ảnh Tử cùng ta chào hỏi, ta cười gật đầu.
“Oa, chị của cậu thật tốt! Có phải cho cậu một cái kinh hỉ lớn hay không? Vừa rồi thấy cậu kích động tới vậy.” Tiểu Nam cười nói, tự động cam chịu ta là chị nàng.
“Hì hì… ” Vẻ mặt nàng ngây ngô cười, nắm tay của ta rất ướt, nàng không dám nói thêm cái gì.
“Chị của cậu học ở Luân Đôn sao?” Một cô gái tò mò hỏi.
“Ách… Không phải.” Mặt nàng rất đỏ.
“A? Không phải ở đây sao?” Một vị khác đoạt hỏi.
“…” Nàng sửng sốt một chút.
“Từ Vancouver qua đây.” Ta chủ động nói, cũng không biết trước đó Ảnh Tử thấy hình của ta trong điện thoại của nàng, mọi người kinh hô ta bay từ nơi xa như vậy đến đây.
“Mấy cậu để người ta ngồi trước rồi hỏi tiếp.” Ảnh Tử cười các nàng, đưa cho ta một chai nước, sau khi cảm ơn ta cùng Mạt nhi ngồi ở trên giường nàng.
Lúc này nàng thân mật ôm cánh tay ta, cùng các nàng trò chuyện, ta biết nàng không tập trung, ta cũng vậy, chỉ thầm nghĩ cùng nàng một chỗ sớm một chút, nhiều một chút.
“Được rồi, tụi tớ cũng phải đi ra ngoài ăn, đã đói bụng đến chịu không nổi.” Tìm được cơ hội thích hợp, Hạ Mạt nhìn thời gian nói, các nàng mới ý thức được chúng ta còn chưa có ăn cơm. Lúc đi ra ngoài, Hạ Mạt bảo Ảnh Tử đi vào phòng tắm, đơn độc cùng nàng nói đêm nay không trở lại.
“Hô!!!” Đi đến thang máy, nàng thật sâu thở dài nhẹ nhõm một hơi, mặt vẫn như cũ ửng hồng.
“Làm sao vậy?” Cười hỏi nàng.
“Rốt cuộc có thể thoát thân, nói chuyện mãi không dứt được.” Tay nàng xoa cái trán.
“Ân! Chuyện trò tiếp nữa sẽ biết nhiều chuyện của cậu hơn, thì ra Doãn lão sư có nhiều ong mật vây quanh như vậy mà cũng không biết à? Cậu để cho tớ làm sao yên tâm?” Hơi dùng sức nắm lỗ tai nàng, căng thẳng hỏi nàng.
“A không đúng không đúng, cậu đừng nghe các nàng nói bừa, tớ chính mình cũng không biết những việc này đâu, như thế nào sẽ không yên tâm chứ?” Nàng ủy khuất cau mày ngẩng đầu nhìn ta.
“Đây là cậu thiếu gân, nhưng không đại biểu người khác không rắp tâm.” Bất mãn mà nói.
“Bọn họ có rắp tâm hay không cũng không liên quan tới tớ, tớ đối với ai cũng miễn dịch, duy chỉ có… ” Thang máy tới.
“Duy chỉ có cái gì?” Ta biết nàng muốn nói cái gì, nhưng ta còn là muốn nàng nói ra.
“Không nói!” Nàng ngạo kiều mà ngẩng đầu lên đi vào thang máy, xoay người sau nhìn ta, nhịn không được nhấp miệng mà cười, một màn này nàng rất đáng yêu, cũng rất đẹp.
“…” Ta ngốc đứng ở cửa thang máy nhìn nàng, kỳ thật đối mặt nàng ta cũng sẽ rất ngượng ngùng, không biết làm sao khẩn trương.
Nàng cái gì cũng không mang, chỉ mang theo một cái áo khoác dày cho ta mặc. Đi ra sảnh khách sạn, dưới bầu trời nổi lên mao mao mưa phùn, hai người đội mũ nắm tay bước chậm ở trên phố.
“Cậu cười cái gì?” Nàng nhìn ta.
“Cậu cười cái gì?” Ta hỏi lại nàng.
“Không nói cho cậu!” Nàng thẹn thùng quay đầu qua một bên không nhìn ta.
“OK, tớ đây cũng không nói cho cậu.” Học nàng ngạo kiều, tiếp theo hai người nhìn nhau cười, kỳ thật đều biết đây là vì gặp mặt mà vui vẻ.
Thời tiết tuy lạnh, nhưng không có một chút cảm giác, chỉ cảm thấy lúc này mối tình đầu như bong bóng ở không trung bay đi.
⁂
Hòa Nhạc
╰(*°▽°*)╯
Đẩy ra biển người, chỉ muốn nhìn thấy cậu.
Yen