Chương 1
Thời gian đăng bài: 12:41:00, 7/7/2012
Thời gian: 21 giờ 30 phút, ngày 5, tháng 7, năm 2012
Địa điểm: Sân bay quốc tế XXX
Đối tượng nhận điện thoại: Yen (My Love)
Thời khắc này trong lòng tôi nôn nóng bất an, không ngừng lật xem đồng hồ đeo tay, mắt liên tục nhìn chằm chằm vào lối ra của hành khách chuyến bay quốc tế, ở trên màn hình viết chuyến bay Vancouver-Canada đã thuận lợi đến sân bay. Nửa giờ sau, rốt cục nhìn thấy hành khách chuyến bay lần lượt đi ra, tim tôi bắt đầu đập thình thịch, cảm giác trái tim sắp nảy ra ngoài rồi. Nàng còn chưa đi ra, chắc là còn phải đợi hành lý, gương mặt tôi khó nén vui sướng cùng hồi hộp, trong lòng nghĩ về bộ dáng của nàng, sẽ có biến hóa quá lớn hay không…
Qua mười mấy phút (cảm giác thời gian thật là dài dằng dặc!), ở trước mặt tôi mười mấy mét, trông thấy một cô gái ăn mặc nhàn nhã thời thượng, vóc người cao gầy, đầu để kiểu tóc nâu dài đi về phía tôi. Đúng! Là nàng! Người phụ nữ khiến tôi ngày nhớ đêm mong, vô cùng đắm say. Chúng tôi đồng thời nhìn thấy đối phương, tôi vẫy tay với nàng, nàng lộ ra nụ cười mê người, còn có hai lúm đồng tiền nhỏ thật sâu, đôi mắt lấp la lấp lánh, rất là xinh xắn. Nàng bước nhanh đến chỗ tôi, nhưng dừng lại ngay ở cự ly cách tôi hơn một mét, chúng tôi cứ lẳng lặng nhìn nhau như vậy. Nàng thay đổi, trở nên thành thục mỹ lệ hơn, toàn thân tỏa ra một loại khí chất tao nhã, không còn là cô bé ngày trước vô cùng thẹn thùng, gặp phải chuyện thì có hơi sợ hãi. Đôi mắt của tôi bắt đầu nhòe đi, rơm rớm nước mắt. Tôi nhìn thấy khóe miệng nàng đang run run, đôi mắt vẫn bình tĩnh nhìn tôi, giống như nhìn thấu lòng tôi, tôi đoán chắc hẳn bây giờ trong lòng chúng tôi đều nghĩ giống nhau! Yêu nhau mười năm, nhưng sáu năm xa cách, thời gian sáu năm chúng tôi chỉ có thể gặp mặt nhau vài lần, những lúc khác cả hai đều đau khổ chờ đợi, thật khó tin tưởng chúng tôi lại có thể chịu đựng được.
Chúng tôi kích động ôm nhau thật chặt, không muốn buông tay dù chỉ trong phút chốc.
“Bảo bảo, tớ đã trở về! Tớ thật sự trở về!” Giọng Yen nghèn nghẹn nói.
Tôi nhẹ nhàng vỗ lưng nàng, nghe trên người nàng mùi thơm cơ thể dễ chịu mà quen thuộc “Ừm! Cậu thực sự trở về, thực hiện cam kết của cậu, tớ không phải đang nằm mơ? Cậu véo véo tớ đi?!”
Yen rời khỏi bờ vai tôi, tinh nghịch cười với tôi, sau đó hôn gặm má phải của tôi. Tôi bị cử động bất ngờ này dọa sợ, mặt lập tức đỏ lên, vuốt mặt nói nhỏ: “A! Thật là nhiều người nhìn đó, cậu tưởng đây là nước ngoài à?”
Nàng không để ý nhún nhún vai, nói: “Cảm giác lúc này là chân thật nhỉ?”
Tôi xấu hổ cúi đầu không dám nhìn thẳng nàng, nàng dùng ngón trỏ nâng lên cằm tôi, rất nghiêm túc nhìn tôi nói: “Bảo bảo, đừng nên để ý ánh mắt người khác, được không? Bắt đầu từ bây giờ, chúng ta nên quang minh chính đại bên nhau, chúng ta sẽ rất hạnh phúc, tin tưởng tớ! “
Tôi cảm động rất muốn hôn thật mạnh lên môi nàng, nhưng đây là nơi công cộng, tôi chỉ có thể kéo tay nàng thoáng dùng sức ấn ấn hai lần: “Ừm! Tớ vẫn luôn tin tưởng cậu!”
Yen vui vẻ nói: “Bảo bảo thật đáng yêu, tính cách không thay đổi chút nào, nhưng cậu trở nên xinh đẹp hơn trước đây.” Nói xong nặn nặn mặt tôi.
Tôi thẹn thùng cười nói: “Được rồi, chúng ta không nên đứng ở đây nói chuyện, cậu ngồi máy bay lâu như vậy cũng mệt mỏi, chúng ta mau mau về nhà đi!” Vừa nói xong tôi mới để ý đến lần này trở về nàng mang theo vài vali hành lý lớn, nàng trông thấy con mắt tôi trợn to, mỉm cười nói: “Nhìn cái gì? Không phải quay về phát triển sao? Khẳng định là phải chuyển nhà một chuyến nha, hơn nữa tớ mua cho cậu thật nhiều quà tặng đó! Đừng lo lắng, chúng ta đi thôi!”
Tôi lập tức hoàn hồn, nói: “Vậy cậu ở lối ra A5 chờ tớ trước, tớ đi lấy xe, rất nhanh!”.
“Ừm! Cẩn thận một chút.” Nói xong nàng dùng tay ra hiệu ok.
*Bảo bảo = cục cưng, bé cưng.
Chương 2
Thời gian đăng bài: 22:31:50, 7/7/2012
Chúng tôi thật vất vả thả hành lý lên xe, bắt đầu xuất phát về phía nội thành, vừa mới ngồi xuống, Yen liền dịu dàng hỏi: “Sao lại đổi xe? Chiếc trước kia không tốt à?”
Tôi nhẹ nhàng đặt bàn tay phải lên mu bàn tay nàng, nói: “Không phải chúng ta đều yêu thích xe hơi rộng sao? Tớ định tặng cậu niềm vui bất ngờ lúc cậu trở về, dùng chứng minh thư ở quốc nội của cậu, viết chính là tên cậu, thích không?”
Nàng không có trả lời tôi ngay, mà rất dịu dàng nhìn tôi, “Ừm! Tớ rất thích, còn là màu sắc tớ thích nhất, vì sao cậu luôn tốt với tớ như vậy? Tớ nên nói gì đáp lại cậu thật tốt?”
“Không cần nói gì cả, cậu thích là tốt rồi, trông thấy cậu vui vẻ tớ liền vui vẻ.” Tôi nhìn đôi mắt óng ánh long lanh của nàng, ung dung nói. Bỗng nàng thoáng chạm khẽ môi tôi, nụ hôn này phải đợi chờ bao lâu? Cách lần trước gặp mặt là khoảng hai năm thì phải. Tôi cười ngây ngốc, trong lòng chan chứa ngọt ngào không nói thành lời. Dọc đường tôi lái tương đối chậm, hai bên vui vẻ trò chuyện với nhau, đến nhà nhỏ chúng tôi cùng mua đã hơn mười một giờ khuya rồi. Ngôi nhà không tính lớn, nhưng bố trí trong nhà cực kỳ ấm áp, mỗi chi tiết trang trí nhỏ đều do chúng tôi cùng nhau thiết kế. Sau khi để xuống hành lý, tôi không thể chờ đợi được nữa tiến lên ôm lấy nàng, nói: “Tớ rất nhớ cậu! Rốt cục cậu đã trở về.”
Một tay Yen vuốt ve tóc tôi, một tay ôm eo tôi, nhỏ giọng nói: “Tớ cũng rất nhớ cậu! Cảm ơn cậu sáu năm nay chờ đợi, bảo bảo, tớ yêu cậu!” Khi làn môi anh đào của nàng phủ lên môi tôi, tôi cảm giác toàn thân như chạm vào điện, thân thể bắt đầu nóng lên, tôi điên cuồng dùng đầu lưỡi cạy mở hàm răng của nàng, cùng nàng quấn quýt, nàng kích động thở gấp, ôm tôi thật chặt, nồng nhiệt hôn đáp lại tôi.
Mãi đến khi chúng tôi đều khó hít thở, lưu luyến buông tay ra. Tôi đỏ mặt nói: “Chúng ta đi tắm rửa thôi, tắm xong mau đi nghỉ ngơi, tớ biết cậu mệt mỏi, ngày mai còn phải sắp xếp một ít chuyện.”
“Ừm! Nghe lời cậu.” Yen xoa mặt tôi, cười nói.
Đêm đó chúng tôi tắm xong liền đi ngủ, chẳng hề làm gì cả, nàng mệt mỏi, tôi không muốn làm nàng mệt, chỉ ôm nàng ngủ, thời gian dài như vậy tới nay đây là một lần tôi ngủ ngon nhất, chỉ vì có nàng.
Chương 3
Thời gian đăng bài: 19:33:35, 8/7/2012
Tôi tên là Doãn Hạ Mạt, sinh vào thập niên 80, lớn lên tại một thành thị ven biển có phong cảnh tươi đẹp, ba mẹ đều là phần tử tri thức bình thường, tôi là con gái một trong nhà, người trong nhà đều vô cùng thương tôi, tôi muốn cái gì đều cố gắng thỏa mãn tôi, nhưng tôi không phải bé gái được nuông chiều, từ nhỏ ba mẹ đã dạy tôi rất nhiều thứ, dạy tôi đạo lý làm người, dạy tôi quản lý việc nhà, chuyện gì cũng phải tự mình thân lịch thân vi (tự thân làm), không cho người khác làm giúp. Mẹ là bác sĩ, cho nên trong nhà dọn dẹp rất sạch sẽ, đến bây giờ tôi cũng kế thừa thói quen yêu sạch sẽ, yêu quản lý của mẹ tôi, được rồi! Tôi thừa nhận mình có chút ít bệnh sạch sẽ.
Lúc đi nhà trẻ, giáo viên liền phát hiện tôi có thiên phú âm nhạc, nghe một lần nhạc thiếu nhi mới chẳng mấy chốc tôi liền biết hát, hơn nữa âm chuẩn rất tốt, âm thanh vang dội. Khi đó ngày quốc tế thiếu nhi trong thành phố tổ chức thi đấu, tôi đoạt hạng thứ nhất, ba mẹ cao hứng vô cùng. Nhất là ba tôi, hôn vài lần lên khuôn mặt nhỏ bé của tôi, phấn khởi nói: “Mạt Mạt nhà ta may mắn di truyền tế bào âm nhạc của ba, hát giỏi quá.” Tôi nhớ tới chuyện này rõ ràng như vậy là bởi vì ba tôi thường thường sẽ nhắc đến nó.
Ba ba là người đam mê âm nhạc, ông biết rất nhiều loại nhạc cụ, (tuy không phải rất tinh thông) ham muốn lớn nhất của ông chính là chơi nhạc cụ và nghe âm nhạc, nhớ khi đó tôi học lớp bốn mới vừa lưu hành karaoke, mới phổ biến đĩa máy, ông liền tiền trảm hậu tấu mua về mới nói cho mẹ, còn bố trí loa rất tốt, lúc đó tôi sướng đến phát điên, mỗi ngày đều cùng ba hát đối tình lữ, thậm chí khiến cho mẹ không chịu được hai cha con chúng tôi, “Cả ngày hai cha con hát cũng không chán sao? Còn mở lớn tiếng như vậy, tôi nghe đến chai lỗ tai rồi, bao giờ thì dừng lại một lát đây? Lão Lục sát vách đều có ý kiến.” Mẹ tôi bất mãn nói.
Cha tôi ngốc nghếch cười nói: “Vâng vâng vâng, bọn tôi hát xong bài này sẽ không hát nữa, có điều mới đây tiểu khu này của chúng ta có rất nhiều người đều mua, ai ai cũng tràn đầy phấn khởi hát cùng nhau đó, mới mẻ mà, bà xã đại nhân ngài liền thông cảm một hồi nha.” Mẹ tôi tức giận cười nói: “Mặc kệ hai cha con ông, tôi đi đọc sách. Mạt Mạt, hình như ngày hôm qua con không đánh đàn hả?”
“Dạ! Bây giờ con đi ngay.” Tôi vừa trả lời vừa đưa microphone cho ba, liếc mắt ra hiệu trở về phòng mình.
Con người tôi học cái gì cũng là ba phút nhiệt độ, nhưng chỉ khi học hát và đánh đàn tôi đều kiên trì rất lâu, hơn nữa không cần người nhà thúc ép học. Khi còn bé rất nghịch ngợm, hàng ngày cùng tiểu đồng bọn ở tiểu khu làm vài chuyện người lớn cho rằng rất tinh nghịch, ba mẹ hết cách với tôi, tiểu học năm nhất vừa được nghỉ hè liền dứt khoát đưa tôi tới nhà cô cô, cô cô là giáo viên âm nhạc, lúc đi đến nhà cô tôi rất nhút nhát, rất thẹn thùng, cũng rất sợ cô. Tôi lôi kéo quần áo ba ba, sắp khóc nói: “Ba ba, con không muốn ở lại nhà cô cô, con muốn về nhà.”
Cô cô nghe thấy tôi đòi về nhà, liền đến ôm lấy tôi, nói: “Mạt Mạt, con không thích chơi cùng cô cô sao? Cô cô cũng sẽ không ăn mất con, cô cô biết Mạt Mạt rất thích hát, giờ cô cô đánh đàn, Mạt Mạt hát có được không?”
Ba ba lập tức cướp lời: “Cô cô đánh đàn rất êm tai, rất nhiều người muốn nghe cũng không được đâu, con chỉ ở đây chơi cùng cô cô một quãng thời gian, chẳng mấy chốc ba ba sẽ tới đón con trở về.”
Lần đầu tiên nhìn cô cô múa lên ngón tay bay lượn trên phím đàn ở khoảng cách gần như vậy, tôi thoáng cái đã bị mê hoặc, mắt không chớp bình tĩnh nhìn đến xuất thần, khi dương cầm phát ra giai điệu duyên dáng của nó, trái tim nhỏ bé của tôi đập thật nhanh, thứ to xác này sao lại biết phát ra thanh âm dễ nghe như vậy? Khóe miệng bất tri bất giác khẽ cong lên. Đánh xong ca khúc, cô cô hỏi tôi có muốn học dương cầm không? Lúc đó con mắt tôi hưng phấn trợn lên thật lớn, tôi rất muốn lớn tiếng nói ‘con muốn học’, nhưng tôi chỉ thẹn thùng liên tiếp gật đầu hai cái.
Sau này cô cô nói với mẹ tôi, từ lần đó tôi xem cô đàn xong ca khúc mà con mắt vẫn chòng chọc nhìn phím đàn, liền biết tôi sẽ say mê vì nó, cô khuyên mẹ tôi để tôi đi theo con đường âm nhạc.
Chính là kì nghỉ hè đó trực tiếp ảnh hưởng tới con đường nhân sinh của tôi sau này, không phải vậy thì sẽ không cùng Yen quen biết, yêu nhau.
Ở nhà cô cô qua hết kì nghỉ hè này, tôi dường như thay đổi thành một người khác, không thích ra ngoài chơi nữa. Bởi vì mẹ và ba ba thương lượng mua cho tôi một chiếc dương cầm, còn mời thầy cho tôi. Đối với thời ấy mà nói, dương cầm luôn là món đồ vô cùng đắt, rất nhiều phụ huynh không nỡ chi tiền ra mua, tôi rất cảm kích bọn họ vì tôi làm tất cả. Từ khi có dương cầm làm bạn, mỗi ngày tan học tôi liền chạy gấp về nhà, bản thân cực kỳ tự giác ngồi đó, mải miết đàn tận ba tiếng, có lúc thời gian sẽ dài hơn, tôi cũng không biết mệt mỏi, khi bạn đều trôi chảy đánh ra từng ca khúc mà thầy giáo sắp xếp, sẽ có loại cảm giác thỏa mãn cùng thành công. Thỉnh thoảng ba mẹ sẽ tới nghe, hoặc là cho ý kiến, tôi ấn tượng sâu sắc nhất chính là một câu nói của mẹ, mẹ nói: “Mạt Mạt, con khiến mẹ rất vui mừng, trở nên ngoan hơn.”
Trải qua nhiều năm kiên trì cùng nỗ lực không ngừng đối với âm nhạc, (quá trình sẽ không dài dòng, phải nói mấy chương cũng không xong, tôi cố gắng kể đơn giản) thời gian trôi qua rất nhanh, tôi lên cao trung. Khi sắp lên lớp 12, mục tiêu của tôi rất rõ ràng, tôi muốn thi học viện âm nhạc. Trong ba năm cao trung, tôi quy củ đi tìm giáo viên để học tập thanh nhạc, dương cầm, đọc nốt luyện tai, nhạc lý. Sau cùng thầy giáo vỡ lòng của tôi khuyên tôi tuyển chọn khoa thanh nhạc ( xướng ca) học viện âm nhạc XX, thầy nói điều kiện mỹ ca của tôi cực kỳ tốt, là giọng nữ trung kiêm giọng nữ cao hiếm thấy, nhất định điểm số cao không thành vấn đề. Ngược lại thi khoa dương cầm điểm sẽ khó hơn, dù sao bây giờ thần đồng đánh dương cầm lợi hại quá nhiều, người trong nhà cũng cảm thấy chọn thanh nhạc dễ dàng, phần thắng cao. Chính tôi cũng không có ý kiến gì, dù sao thanh nhạc hay dương cầm tôi đều yêu thích.
Rất nhanh nghênh đón cuộc thi môn nghệ thuật, tôi phải tới thành phố lớn khác thi đậu học viện mơ ước của tôi, lúc đó nhìn thấy rất nhiều phụ huynh đều dẫn con mình đến thi, chăm sóc tỉ mỉ chu đáo, mà tôi là một mình một người. Tôi không muốn cha mẹ bận tâm vì mình, từ nhỏ tôi đã học được tự lập. Hơn nữa có bọn họ đi cùng tôi sợ áp lực sẽ càng lớn hơn. Tôi thuận lợi thông qua vòng sơ khảo, ngày đội ngũ tới thi vòng hai không đồ sộ như ngày thi vòng một, nhưng mỗi phòng thi vẫn xếp hàng dài. Kế tiếp liền đến lượt tôi, tôi thi thanh nhạc trước, tâm tình thật căng thẳng, tim đập rất nhanh. Lúc đến lượt tôi vào phòng thi, bên trong có bốn giám khảo đang ngồi, đều cúi đầu, thật giống thính giác của mỗi người đều kiệt sức, tôi báo ca khúc dự thi rồi bắt đầu hát, khi tôi hát mở đầu đoạn trích ca kịch Italy, tôi thấy được bốn giám khảo đều tỉnh táo lại, ngẩng hết đầu lên.
Mới đầu hát tôi còn hơi căng thẳng, nhưng khi bọn họ ngẩng đầu rất chuyên tâm nhìn tôi, tôi trái lại không còn căng thẳng, trong nhạc đệm dương cầm tôi dần dần hát ca trong ý cảnh, cảm thấy càng hát càng tốt, tôi đảo mắt nhìn thấy bọn họ đang nói cái gì, tiếp đó không ngừng gật đầu, sau khi hát xong hai bài hát, cúc hoàn cung chính* chuẩn bị lập tức thoát khỏi phòng thi thì một vị nữ giám khảo ngồi ở chính giữa nói: “Học trò Doãn Hạ Mạt, trở về thi môn văn hóa thật tốt, giọng hát rất tuyệt.” Trời ơi! Tôi có nghe lầm hay không? Đầu óc trống rỗng, sững sờ tại đó, khẽ nhếch miệng, sau khi nghe được một thanh âm lớn tiếng nói: “Người kế tiếp” tôi mới phản ứng lại.
(*cúc hoàn cung chính: nghiêm chỉnh cúi chào)
Vừa ra phòng thi cả người tôi đều ướt mồ hôi, lòng bàn tay đổ mồ hôi không ngừng, còn đang phát run, tôi không thể chờ đợi được nữa gọi điện thoại về nhà, sau khi ba mẹ nghe tôi tự thuật, cũng cao hứng thay tôi, khuyên tôi không nên buông lơi, không ngừng cố gắng thi tốt môn học khác. Cúp điện thoại, tôi tiếp tục phấn đấu vì giấc mơ âm nhạc của mình. Cảm giác hết thảy môn thi khác đều cực kỳ thuận lợi, hiện giờ chỉ trở về chờ thành tích, sau đó chính là thi môn văn hóa rồi. (Nhưng thời gian chờ kết quả thực sự rất dằn vặt người, cảm giác thời gian trôi qua rất chậm, không biết các vị có đồng cảm hay không?)
Hai sự kiện khó quên nhất, vui vẻ nhất trong cuộc đời tôi, chuyện thứ nhất chính là tôi nhận được thành tích thi môn nghệ thuật thuận lợi đỗ vào học viện âm nhạc, hơn nữa thành tích mỗi môn cũng rất cao. Chuyện thứ hai chính là ngày 21 tháng 7 năm 200X tôi nhận được thư thông báo trúng tuyển đại học tha thiết ước mơ.
Cuộc sống đại học đặc sắc của tôi đã sắp bắt đầu rồi…
Sau khi ba mẹ và các hảo hữu thân thích xếp đặt bữa tiệc lên lớp, tôi liền một mình đi tới thành phố nơi có đại học tôi theo đuổi, đến bến xe là cô cô đón tôi, cô sinh sống ở nơi này. Lúc ở lối ra nhìn thấy tôi, chúng tôi tiến tới thâm tình ôm ấp, cô cô xoa đầu tôi, nói: “Tiểu thí hài cao hơn, xinh hơn ha! Ơ! Cao hơn cô rồi, cao bao nhiêu vậy?” Tôi xấu hổ nói: “1m65 ạ”. Khi đó tôi buộc tóc đuôi ngựa dài.
“Dáng người vừa vặn không mập không gầy, chỉ là khuôn mặt có chút tái nhợt, say xe sao?” Cô cô vừa nói vừa giúp tôi cầm hành lý đi ra ngoài, tôi nói: “Con ổn, ngồi lâu thêm chút nữa khả năng thật sự say xe rồi.”
“Về nhà ăn cơm trước, dượng làm món ăn con thích, đêm nay nghỉ ngơi sớm chút, ngày mai lại dẫn con đi trường học báo danh.” Cô cô yêu thương nói. Tôi ngoan ngoãn gật đầu.
Rạng sáng ngày thứ hai tôi cùng cô cô tới trường học, lúc lái xe tới cổng trưởng, trong lòng tôi rất kích động. Nghĩ thầm đây là địa phương tôi muốn ở lại bốn năm, giấc mơ âm nhạc của tôi bắt đầu từ nơi này, hết sức chờ mong.
Vừa vào cổng trường đã bị bầu không khí âm nhạc bao quanh, trong tòa nhà dạy học truyền đến tiếng dương cầm, tiếng nhạc giao hưởng, âm thanh ca hát, còn có tiếng trống, tôi cong môi mỉm cười.
Bởi vì báo danh trễ, tôi bị phân ở một ký túc xá khoa nào cũng có, phòng 502. Lúc đi vào ký túc xá chỉ có ba người, tổng cộng sáu cái giường ngủ. Tôi nhìn thấy trước tiên là Tư Khiết, khi chúng tôi nhìn thấy đối phương đều hưng phấn kêu lên: “A!!!!!!”.
Hai cô gái khác bao gồm cô cô tôi bị tiếng kêu đột nhiên này doạ sợ hết hồn, hai chúng tôi phấn khởi ôm lấy nhau, Tư Khiết nói: “Nhìn thấy cậu thật vui vẻ!” Tôi nói tiếp: “Đúng đấy! Không nghĩ tới chúng ta có thể trở thành bạn cùng phòng. Quá tốt rồi!”
“Tình huống gì đây?” Cô gái đứng bên cạnh Tư Khiết hỏi nàng.
Tư Khiết nói: “Để tớ giới thiệu một chút nhé, vị bạn học này tên là Doãn Hạ Mạt, cậu ấy thi khoa thanh nhạc giống tớ, lúc trước chúng tớ quen biết khi đến thi môn nghệ thuật, chỗ cậu ấy ngồi thi bên cạnh tớ, hơn nữa chúng tớ còn là đồng hương.”
Còn chưa nói hết, cô gái đứng bên cạnh Tư Khiết cũng rất thân thiện tiến lên chào hỏi với tôi: “Haha, đồng hương, chúng mình đều tới cùng một nơi, thật là hữu duyên nha! Tớ tên là Thiên Hi, khoa dương cầm. Vị này chính là bạn học Khúc Tiểu Đằng ngủ ở giường trên tớ, cũng là khoa dương cầm.” Nàng chỉ vào cô gái bên cạnh đang tựa ở bên giường nói.
Khúc Tiểu Đằng đứng thẳng người, mỉm cười nói với tôi: “Chúng ta cũng có thể đã gặp mặt, còn nhớ lúc thi thẩm âm không? Lúc đó tớ đứng phía sau cậu.” Nàng nói xong tôi lập tức có ấn tượng, nói :”Khi đó cậu mặc một bộ quần áo thể thao màu trắng đúng không? Buộc tóc lên, rất sức sống, dáng cao cao, tớ có ấn tượng.”
Tiểu Đằng nháy mắt một cái, nghịch ngợm nói: “Bingo!”
“Haha, chúng ta đều rất có duyên phận, thật sự là vui vẻ.” Tư Khiết cao hứng nói.
Lúc này cô cô cũng vui vẻ nói: “Tốt rồi, nhìn thấy các con ở chung hòa thuận thì cô an tâm, mọi người về sau đều phải chăm sóc lẫn nhau. Mạt Mạt, có thời gian thì mang bạn học tới nhà chơi đi.” Cô cô là một người hiền lành rộng rãi hào phóng, quan hệ của tôi với cô rất tốt, cô vẫn luôn cực kỳ thương tôi. Sau khi tôi giới thiệu cô cô cho các nàng biết, một cô gái vóc người rất cao trở về ký túc xá, chiều cao 1m76, đột nhiên cảm giác một ngọn núi ở trước mặt tôi, nàng tên là Mạn Văn, khoa giao hưởng, thiếu nữ Đông Bắc, tính cách mạnh mẽ phóng khoáng. Tôi ngủ ở giường dưới nàng, nàng cũng rất nhiệt tình chào hỏi với tôi.
Trong ký túc xá tới muộn nhất chính là tôi, cho nên mấy ngày nay bọn họ đã thân quen, cô cô sau khi giúp tôi thu dọn mọi thứ xong thì rời đi. Các nàng đều đối với tôi rất nhiệt tình, tranh giành nói chuyện với tôi, hỏi tôi thật nhiều vấn đề. Đột nhiên tôi nghĩ tới cái gì, liền chen vào hỏi một câu: “Ồ! Không phải ký túc xá chúng ta sáu người sao? Còn một người chưa tới báo danh à?”
Tôi vừa hỏi xong, con mắt Thiên Hi như phát quang phấn khởi nói: “Người cậu nói là Yen, là đại mỹ nữ đúng chuẩn, nàng ấy là người địa phương, ký túc xá chúng ta nàng là người báo danh sớm nhất. Hai ngày nữa khai giảng sẽ trở lại, buổi sáng hôm đó mẹ nàng đi cùng nàng, hai mẹ con đều rất đẹp, khi nói chuyện thật là dịu dàng đó! Hơn nữa cực kỳ có gia giáo.”
Tư Khiết nói tiếp:”Đúng vậy! Tớ đặc biệt thích đôi mắt to đó của nàng ta, nước long lanh, giống như thật biết nói chuyện, ánh mắt nhìn người rất dịu dàng.”
Tiểu Đằng cũng nói tiếp: “Ừ! Nàng xem ra không giống loại mỹ nhân băng sơn, làm cho người ta cảm thấy rất thân thiết.”
Mạn Văn nói: “Dường như nàng cũng là khoa giao hưởng, kéo vĩ cầm. Nghe nói còn cực kỳ ưu tú, điểm thi vào cao.”
Tôi nghe các nàng hưng phấn tớ một câu cậu một câu nói về Yen, trong lòng suy nghĩ: “Có người hoàn mỹ xinh đẹp như vậy sao? Còn không phải chỉ một người? Đến lúc đó trái lại tôi muốn nhìn thử xem đến tột cùng là đẹp ra sao.”
Hàn huyên một hồi lâu, đến giờ ăn cơm, các nàng liền dẫn tôi đi ăn ở căn tin trường học, dọc đường chúng tôi đều hihi haha, nói không hết chuyện, rất là vui vẻ. Mới đầu tôi còn lo lắng đi tới một hoàn cảnh mới sẽ không quen đây, không nghĩ tới nhanh như vậy đã hòa mình cùng các nàng rồi.
Chỉ hai ngày nữa là khai giảng…
Chương 4
Thời gian đăng bài: 22:48:09, 9/7/2012
Hai ngày trước khai giảng, năm người chúng tôi tới nội thành tản bộ, mua chút đồ dùng hàng ngày, đi ăn món bình dân nổi danh nhất bản địa. Mạn Văn là cô gái xài tiền như nước, nhìn thấy cái gì cũng muốn mua, những người khác đều mua chút nhu phẩm cần thiết mà thôi. Ngày cuối cùng chúng tôi còn đi tới hiệu sách lớn nhất, vừa đến đó tôi liền không muốn đi những nơi khác, bởi vì nơi đó có đủ mọi sách vở, ghi âm và ghi hình âm nhạc, chúng tôi đều phấn khởi nghị luận, không chú ý tới cường độ âm thanh của chúng tôi, dẫn tới người xung quanh trợn mắt khinh thường. Chúng tôi ra ngoài đi dạo thu hoạch to lớn nhất chính là ai cũng mua được sách nhạc phổ ưa thích, buổi tối trở về trường học còn không ngừng thảo luận trên đường, từ lúc vẫn luôn miệng nói đến lúc tiến vào cửa ký túc xá, phát hiện cửa đã mở.
Sau khi chúng tôi tiến vào, nhìn thấy một cô gái đưa lưng về phía chúng tôi đang sắp xếp đồ đạc, nghe thấy tiếng của chúng tôi nàng quay người lại. Lúc này Thiên Hi và Tiểu Đằng trăm miệng một lời nói:”A! Yen đã về rồi?!” Yen nhìn các nàng rồi vui vẻ nở nụ cười, “Ừ! Tớ đã trở về, các cậu đều đi đâu thế?” “Chúng tớ đi #¥%&**8¥…….”
Tôi ngây ngẩn cả người! Các nàng nói cái gì tôi đều không nghe lọt tai, nhìn cô gái trước mắt này, mái tóc đen bóng thẳng dài, tóc mái thoáng nghiêng phía bên phải, lông mày thanh tú nhỏ và cong, mắt to hai mí, sống mũi cao dọc dừa, đôi môi thật mỏng, khuôn mặt dài thật duyên dáng! Lớn như vậy còn chưa tận mắt thấy cô gái nào xinh xắn như thế, với lại tiếng nói còn hết sức dịu dàng??????
“Cậu nói có đúng hay không Mạt Mạt?” Tôi bị câu hỏi của Tư Khiết đánh thức, ánh mắt năm người đồng loạt nhìn tôi, tôi căn bản cũng không biết xảy ra chuyện gì, nói lắp: “A? Các cậu nói cái gì?”
“Cậu không phải đứng ngủ đó chứ?” Tư Khiết bất đắc dĩ cười nói tôi. Lúc này tôi cũng nhìn thấy Yen mỉm cười nhìn tôi, tôi thẹn thùng lập tức cúi đầu, mím chặt môi, nghĩ thầm: “Đáng chết! Doãn Hạ Mạt, mày đây là đang làm cái gì? Không phải chỉ là một mỹ nữ thôi, đến mức thế sao?” Từ nhỏ đến lớn tôi gặp phải người xa lạ hoặc một số chuyện sẽ rất thẹn thùng.
“Đúng rồi! Hai người bọn họ còn chưa quen biết đâu, quên giới thiệu. Yen, người bạn nhỏ thẹn thùng này tên là Doãn Hạ Mạt, ký túc xá chúng ta đến báo danh muộn nhất chính là cậu ấy, haha.”
“Hey! Chào Hạ Mạt.” Yen đưa lên tay phải nhẹ nhàng vẫy chào với tôi.
Tôi không biết phát thần kinh cái gì, có lẽ là vì che giấu căng thẳng, đột nhiên rất nhiệt tình đáp lại: “Chào! Yen, trước đây chưa gặp cậu đã sớm nghe mấy cậu ấy nói cậu là một đại mỹ nữ, hôm nay thấy quả nhiên chính xác nha. “
Nói xong tôi bị mấy người các nàng chế nhạo, nói vẻ mặt của tôi biến hóa thật nhanh, nhanh hơn Tôn Ngộ Không, tôi buồn bực chết, cho chút mặt mũi có được hay không hả! Tôi tức giận nói: “Tán gẫu vậy thôi! Tớ sắp chết đói rồi, mau mau đi ăn cơm đi.”
Tiểu Đằng nói: “Giờ này căn tin cơm nước cũng sắp không còn, không bằng chúng ta ra ngoài trường học ăn đi? Ký túc xá chúng ta đến đủ người, coi như chúc mừng một tý?”
Mạn Văn sảng khoái nói: “Lý do này rất tốt! Làm con chó*.”
“Làm con chó???” Chúng tôi không rõ ý nàng, đều hỏi.
Mạn Văn trừng khinh thường, nói: “Thật ngốc! Làm con chó, let’s go!”
(*làm con chó phát âm na ná let’s go.)
“Ha ha ha ha!!!” Chúng tôi đều cười đau bụng, đối với từ mới này chúng tôi rất là yêu thích, đến mức về sau thường hay dùng.
Sáu người chúng tôi đi dàn hàng ngang, học sinh bên đường đều quay đầu lại nhìn chúng tôi, bởi vì mấy người chúng tôi khá cao, vả lại cũng không mập, thấp nhất cũng có 1m64, chiều cao của Yen 1m67. Cao muội Mạn Văn, không làm người khác chú ý mới lạ.
Cuối cùng chúng tôi chọn một quán ăn Tứ Xuyên nhỏ, mỗi người phụ trách gọi một loại món ăn, sau đó chia tiền theo bình quân đầu người, đến lượt tôi gọi món, tôi liền lúng túng, lầm bầm lầu bầu nói: “Sao đều là cay vậy?”, Mạn Văn gõ đầu tôi một cái, nói: “Tớ nói nè bạn học Tiểu Mạt, cậu chưa từng ăn món cay Tứ Xuyên à? Món cay Tứ Xuyên nổi danh chính là tê tê cay nha.”
Tôi không phục nói: “Tớ biết là cay, nhưng mà nên có một số món ăn phải không cay chứ?”
“Vậy thì gọi đầu bếp cho chút món ăn không cay đi.” Yen nhẹ giọng nói. Tôi như gặp cứu tinh, lập tức gật đầu nói được.
Lúc món ăn còn chưa lên bốn người bọn họ đều líu ra líu ríu tán gẫu, chỉ có tôi cùng Yen lẳng lặng nghe, nàng mặc một bộ áo váy màu trắng, lúc ngồi thì khoanh tay, khóe miệng hơi cong lên. Tôi yên tĩnh chủ yếu là tôi quá đói, người tôi có một tật xấu, chính là hai ngày không ăn cơm toàn thân tôi liền uể oải, ngày hôm qua toàn ăn vặt, cách hiện tại đã rất lâu không ăn cơm, cho nên tôi rã rời. Khi cơm và thức ăn đều lên hết, tôi thực cao hứng, cầm lấy đũa liền ăn một miếng cơm. Người đang rất đói ăn cái gì cũng ngon miệng, tôi đang nỗ lực ăn, các nàng còn đang không ngừng trò chuyện, qua chừng mười phút, tôi nghe thấy Thiên Hi nói: “Ôi chao! Tớ nói nè Yen, sao cậu đến cả động tác ăn cơm cũng cầm đẹp như vậy? Có để người sống hay không? Cậu nhìn Mạt Mạt của chúng ta một chút, giống hệt quỷ đói đầu thai, chúng tớ còn chưa ăn xong nửa bát cơm, cậu ấy cũng đã đến bát cơm thứ hai. “
Tôi suýt chút nữa nghẹn thở, lập tức liền cảm thấy oan ức, nhẹ giọng nói: “Tớ đói! Hai ngày nay tớ chưa một hột cơm nào vào bụng, chân yếu tay mềm.” Nói xong các nàng đều cười lớn, chỉ có Yen dùng ánh mắt dịu dàng nhìn tôi:” Ăn từ từ, dễ tiêu hóa.” Nhìn nàng, tôi xấu hổ hãm lại tốc độ. Trời ơi! Mắc cỡ chết người.
Tôi ăn cơm không bỏ sót một hạt gạo, bình thường rất ít lãng phí đồ ăn, tôi lén lút thoáng nhìn Yen, nàng cũng chầm chậm ăn hết cơm, hóa ra nàng cũng là người không lãng phí đồ ăn.
Chương 5
Thời gian đăng bài: 19:18:10, 10/7/2012
Cơm nước xong, chúng tôi vừa tản bộ vừa tán gẫu ngay ở vườn trường, mọi người trò chuyện lịch trình học âm nhạc của bản thân, rất nhiều người đều hâm mộ chúng tôi học âm nhạc, kỳ thực bọn họ không biết chúng tôi bỏ ra bao nhiêu nghị lực và thời gian, còn có tiền bạc người nhà cung cấp không ngừng. Trong sáu người, điều kiện kinh tế tốt nhất chính là Mạn Văn và Yen, Mạn Văn học chính là kèn cor, vóc người của nàng rất thích hợp học nó, lúc đứng dậy nhấc lên kèn cor thổi, cực kỳ ngầu, rất ít nữ sinh học loại nhạc cụ này. Từ nhỏ Yen đã bắt đầu học vĩ cầm, sơ trung bắt đầu học trường chuyên âm nhạc, ở trường học là nhân vật nổi tiếng, thường xuyên xuất ngoại đi thi đấu còn đoạt rất nhiều giải thưởng, thành tích chuyên ngành luôn luôn đứng nhất, những tin tức này đều là khai giảng không bao lâu thì có rất nhiều người đang nghị luận thì nghe được. Bởi vì ký túc xá chúng tôi có một Nữ Vương Bà Tám – Thiên Hi.
Chúng tôi vừa đi vừa tán gẫu, nhìn thấy bên người có không ít tình nhân xuất song nhập đối, lúc này Nữ Vương Bà Tám Thiên Hi đột nhiên xoay người đối diện chúng tôi, giảo hoạt cười nói: “Các cậu đều thành thật thú tội ha, hiện tại ai có bạn trai? Không cho che giấu, ai che giấu người đó cũng không phải chị em tốt.”
Vẫn là Mạn Văn ngay thẳng nhất, nhận tội đầu tiên: “Chậc! Ngày đó vẫn là honey đưa tớ đến trường học, nhưng mà tớ không cho anh ấy đến ký túc xá.” Thiên Hi lườm một cái nói: “Trời ạ! Chua chết người.”
Tiểu Đằng nói: “Luyện đàn đã đủ tốn thời gian, làm sao có thời gian đi cặp kè này nọ? Người theo đuổi đúng là có.”
Tư Khiết cũng nói tiếp: “Tớ cũng chỉ là có người theo đuổi, chưa từng yêu đương qua.”
“Ồ! Ca đích!” (chính là oh my god! Thiền ngoài miệng của Thiên Hi) hai người các cậu là sinh vật ngoài hành tinh, đúng là bị các cậu hóa đá.” Thiên Hi nói với vẻ mặt khó mà tin nổi, con mắt liền chuyển hướng tôi và Yen, chúng tôi nhìn nhau một cái đều xấu hổ cúi đầu.
“Đừng nói hai cậu cũng chưa từng yêu nha, Yen chắc chắn có rất nhiều ong bướm vây quanh, khà khà! Thành thật thú tội.”
Yen nhìn Thiên Hi rồi cười lắc đầu một cái, nói: “Lúc học cao trung từng yêu mến một nam sinh, tình cảm chưa có nảy sinh đã bị người nhà bóp chết, sau đó chậm rãi phát hiện nam sinh đó cũng không phải kiểu tớ yêu thích, chỉ là có hảo cảm mà thôi.”
“Sau đó thì sao?” Mấy yêu tinh bà tám gần như cùng lúc hỏi Yen.
Yen cười nói: “Sau đó vẫn chưa từng xuất hiện người tớ yêu.” Tiếp đó nàng lập tức đem đề tài chuyển hướng tôi “Hạ Mạt, còn cậu?”
Tôi bị nàng đột nhiên hỏi như vậy, lại cà lăm: “A…cái này…tớ…lúc trước tớ…có một bạn trai, là mối tình đầu.” Nói xong các nàng xông tới giống như muốn nghe tin tức lớn. “Ôi trời ơi! Không nghĩ tới Mạt Mạt của chúng ta sẽ có bạn trai, đúng là vừa học được vừa yêu được ha.”
Tiểu Đằng cũng tham gia náo nhiệt: “Ừ! Thật không nghĩ tới, trông Mạt Mạt thuần khiết đáng yêu mà cũng yêu sớm đó.”
Tôi lập tức cướp lời: “Nhưng mà chúng tớ chia tay rồi, chúng tớ chỉ là loại yêu đương rất thuần khiết đó thôi, không có như các cậu nghĩ tới đâu. Chớ nên nghĩ bậy.” Tôi cũng không biết tại sao tôi lại lưu tâm giải thích như vậy.
Mối tình đầu của tôi là quen biết ở cao trung, hơn tôi một khóa, khi đó tôi là bộ trưởng tuyên truyền của trường, anh ấy là hội trưởng hội học sinh, hàng ngày có rất nhiều cơ hội tiếp xúc, anh theo đuổi tôi một năm tôi mới đồng ý làm bạn gái anh, lúc anh sắp tốt nghiệp, có một buổi tối khi anh đưa tôi về nhà, đến dưới lầu, anh hôn tôi, là kiểu như chuồn chuồn lướt nước. Khi đó tôi đã tưởng rằng nụ hôn đầu là ngọt ngào, nhưng sau khi anh hôn tôi thì không có một chút cảm giác nào, thậm chí cảm thấy có chút dơ, lúc lên thang lầu tôi không ngừng chùi miệng, buổi tối tôi cũng không có vì chuyện này mà mất ngủ, nhưng trong lòng tôi có đáp án rất rõ ràng – tôi không yêu anh, vậy nên tình cảm của chúng tôi liền sống chết mặc bay rồi.
Sau khi tôi giải thích xong, mới phát hiện Yen bình tĩnh nhìn tôi, lúc này Mạn Văn vỗ vai Thiên Hi một cái, nói: “Cô bé, cậu hóng hớt chúng tớ xong, có phải là cũng khai báo của cậu nhỉ?” Chỉ thấy Thiên Hi cười như mê trai: “Bạn trai tớ học đại học ngay gần chúng ta, chúng tớ là bạn học cao trung, đã yêu hai năm, tình cảm vẫn ổn định, haha! Có cơ hội dẫn tới cho mọi người quen biết một chút ha.”
Chúng tôi vui đùa về tới ký túc xá, tiếp đó tắm rửa theo thứ tự, lúc Yen tắm xong đi ra mặt đỏ bừng bừng, tóc thật dài búi lên, lộ ra cái cổ nhỏ dài, mặc một chiếc váy ngủ tơ tằm nhỏ nhắn để lộ rõ hai cánh tay thon dài, còn có xương quai xanh khiêu gợi mà tôi thích. Kinh ngạc nhìn nàng dọn tới dọn lui đồ đạc, lúc này Tư Khiết cũng tắm xong, kêu tôi khẩn trương đi tắm rửa. Mọi người đều mệt mỏi, tắm xong lên giường đều không có tán gẫu, chúc nhau ngủ ngon xong liền ngủ say như chết. Sáng sớm ngày mai còn có lễ khai giảng.
Ngày thứ nhất khai giảng, sáng sớm sáu giờ tôi đã bị Mạn Văn giường trên lay tỉnh, nàng ta không phải xuống giường lắc người tôi để đánh thức tôi, mà là nàng ngủ ở trên giường của nàng giãy dụa chiều cao khổng lồ của nàng lắc tôi tỉnh, cảm giác như là động đất vậy, cô gái nhỏ này động tác cũng quá lớn thì phải. Về sau có phải là tôi cũng bị đánh thức bằng cách như vậy? Ôi trời!
Nhưng mà tôi có thói quen nằm lỳ ở trên giường, không nằm trên mười mấy phút tôi sẽ không rời giường. Trong ký túc xá động tác nhanh nhẹn nhất chính là Tiểu Đằng, động tác của nàng nhanh đến mức thật giống hàng ngày huấn luyện quân sự vậy, tôi chưa từng thấy người nào có thể sau khi tỉnh lại mở mắt ra thì lập tức vọt ngồi dậy, sau đó giống như rô bốt cầm chậu rửa mặt bàn chải đánh răng phóng đi nhà vệ sinh. Khi các nàng đều tắm rửa trở về, tôi vẫn còn nằm ỳ ở trên giường, Tư Khiết tức giận đi đến ngồi ở bên giường, dùng sức nắm mũi tôi, không cho tôi hít thở, nói: “Con heo này, nhanh thức dậy cho tớ, bị muộn rồi, không thức dậy nữa chúng tớ mặc kệ cậu!.” Nghe nàng nói tôi cũng không dám chậm trễ, tôi dùng tốc độ nhanh nhất tắm rửa mặc quần áo, sau khi sửa soạn xong, vừa vặn đủ thời gian, còn vui tươi hớn hở nói: “Động tác của tớ rất nhanh nhỉ, ha ha!”
Lúc này Yen mỉm cười lộ ra hàm răng trắng, rất bình tĩnh nói với tôi: “Hạ Mạt, quần áo của cậu mặc ngược rồi.”
Tôi lập tức cúi đầu nhìn áo sơ mi của mình, mẹ ơi! Thời gian có thể chảy ngược một hồi hay không, mắc cỡ chết người. Mấy người trong ký túc xá đã cười đến gần chết rồi, tôi cảm giác mặt tôi sắp biến thành cà chua đỏ, chạy đi nhà vệ sinh đổi trở lại, thuận tiện tạt nước lạnh lên mặt. Lúc đi ra các nàng còn đang cười trộm, nói tôi có còn muốn hả hê không, tôi quả thực không nói nên lời.
Nhanh chóng ăn xong bữa sáng, buổi sáng chín giờ đúng khai giảng, hiệu trưởng ở trên bục phát biểu mãnh liệt vang dội hùng hồn, nói đến mức tất cả chúng tôi nhiệt huyết sôi trào, thân thể như bơm đầy chất kích thích, tất phải tại trong đây bốn năm học tập thật tốt, tương lai làm một người có cống hiến cho xã hội. Trong đại hội còn yêu cầu vài sinh viên thành tích thi vào mỗi khoa chuyên ngành đứng top đều phải tham gia dạ hội biểu diễn của sinh viên mới, tôi, Yen và cả Tiểu Đằng đều ở trong danh sách.
Sau khi lễ kết thúc, chúng tôi trở lại trong khoa của mình để báo danh, điền bảng. Học viện âm nhạc chia rất nhiều khoa hệ, hầu như mỗi khoa tuyển người đều khá ít, khoa thanh nhạc cũng chỉ có hai mươi mấy người, giáo viên chuyên ngành của chúng tôi là dạy học theo mô hình một thầy – một trò, lớp tổng hợp thì vào học tập thể. Ngày hôm nay giáo viên chủ nhiệm mở ra họp lớp cho chúng tôi, chủ yếu là nói về vấn đề chọn giáo viên chuyên ngành, mỗi người đều phải điền bảng. Trước khi nhập học, cô cô đã giúp tôi nghe ngóng giáo sư thanh nhạc tốt nhất trường này, cô ấy mới từ nước ngoài trở về, thông thạo ngôn ngữ bảy nước, nói tiếng Italy rất tốt, hơn nữa phương pháp dạy chính thống, tiên tiến, rất nhiều người đều tranh nhau tìm học cô. Cô cô bảo tôi đến lúc điền bảng ba cái chí hướng và nguyện vọng đều điền vào cô ấy.
Lúc cầm lấy bảng, tôi không hề nghĩ ngợi liền điền giáo sư Điền (phòng ngừa thịt người, họ viết giả), sau khi điền xong thì chờ giáo sư Điền kiểm tra, cô ấy không nhận bạn làm học trò thì chỉ có thể tìm giáo viên khác. Lúc phỏng vấn tâm tình của tôi vẫn còn căng thẳng, không biết cô ấy có nhận mình hay không, không nhận thì làm sao bây giờ? Tôi không muốn tìm giáo viên khác nữa, lúc đến lượt tôi tiến vào phòng đàn của cô, ngẩng đầu nhìn cô, tôi thoáng sửng sốt, đây không phải vị nữ giám khảo lúc trước tôi thi nói chuyện với tôi sao? Không cho tôi suy nghĩ nhiều, giáo sư Điền cùng tôi bắt chuyện: “Doãn Hạ Mạt, rất cao hứng chúng ta lại gặp mặt.” Tôi xấu hổ nói: “Chào giáo sư Điền, em còn nhớ cô.” “Sao vẫn còn căng thẳng như vậy? Đã thi vào đây rồi, hơn nữa làm học sinh của tôi tố chất tâm lý nhất định phải tốt, tố chất tâm lý không tốt, cho dù hát hay cũng vô dụng.” Giáo sư Điền nói rất nghiêm túc, sau khi nghe xong thì tôi lập tức ngẩng đầu ngay ngắn, sống lưng thẳng tắp, hai tay vuông góc. Thấy cử động của tôi cô liền nở nụ cười. Tiếp đó cô nói muốn nghe độ đặc biệt của giọng tôi, liền bắt đầu giúp tôi luyện giọng. Mấy phút kiểm tra xong, giáo sư Điền vui vẻ nói với tôi: “Ừm! Âm sắc, hát rõ, phong thái mọi phương diện đều không tệ, tôi sẽ nhận em làm học trò của tôi.”
Tôi vui mừng cúi người chào thật sâu, nói: “Cảm ơn giáo sư Điền, rất vinh hạnh có thể trở thành học sinh của cô.” Giáo sư Điền đứng lên vỗ vỗ bờ vai của tôi, nói:”Đứa nhỏ, sáng ngày mốt đúng tám giờ rưỡi lên phòng đàn học, trước tiên sắp xếp vài bài hát cho em trở về luyện, nhưng nhất định phải thuộc lòng toàn bộ bản nhạc, tôi không thích học sinh nhìn lời rồi hát, trở về đi thôi.”
Đi ra từ phòng đàn, cảm thấy trọng lượng cơ thể đột nhiên giảm bớt rất nhiều, tôi đắc ý kể tin tức này cho cô cô, sau đó thì gọi cho ba mẹ rồi bắt đầu đi về ký túc xá, nửa đường tôi liền gặp Yen. Nàng xách theo nhạc cụ của nàng, vừa đi vừa nói cùng một nam sinh đứng bên người nàng, Yen nhìn thấy tôi liền chủ động tiến lên chào hỏi: “Hạ Mạt, cậu đang ở đây cười khúc khích cái gì? Có phải được giáo viên chuyên ngành cậu muốn tìm nhận rồi?” Tôi thầm nghĩ sao mà nàng biết? Sau đó đứng cạnh Yen, nàng nói với tôi: “Cậu đó! Tâm tình lại như bảng thời tiết, mọi thứ hiện rõ ở trên mặt, vừa nhìn liền biết cậu nghĩ cái gì.” Ôi! Tôi liền biết đời tôi nằm ở trong tay nàng rồi.
Tôi vui vẻ nói: “Haha! Bingo! Cậu đoán thật chính xác, vậy còn cậu? Chọn vị giáo sư nào?”
Yen còn chưa nói, nam sinh đứng cạnh nàng liền nói: “Yen giỏi như vậy, lúc chưa lên đại học, giáo sư Vương đã đồng ý nhận em ấy làm học trò rồi.” Tôi đánh giá nam sinh vóc người tầm trung này, đeo kính không gọng, khuôn mặt nữ tính trắng nõn nà, quần bò áo sơ mi trắng, trong tay cũng xách theo vĩ cầm, nhìn cái liền biết là loại học sinh đúng quy đúng củ, lại rất kiêu ngạo.
Lúc này Yen liền giới thiệu: “Vị này chính là Lưu Minh, sư huynh của tớ. Vị này chính là Hạ Mạt, bạn cùng phòng của em.” Chúng tôi lên tiếng chào hỏi qua loa, Lưu Minh liền nói: “Anh mời các em đi ăn cơm, coi như chúc mừng các em một hồi.” Yen liền từ chối rất nhanh, nói là còn có chuyện nói với tôi, bảo lần sau có cơ hội thì cùng nhau ăn cơm. Ánh mắt Lưu Minh lộ ra thất vọng, nhưng lại không tiện nói cái gì nữa, liền gật đầu đồng ý.
Đến khi Lưu Minh đi rồi, tôi nhìn Yen nói: “Cậu có chuyện gì muốn nói với tớ?”
“Không có chuyện gì, chỉ là không muốn ăn cơm cùng sư huynh, xin lỗi! Mượn cậu qua cầu rồi.” Yen xin lỗi nhìn tôi nói.
Nghe nàng nói vậy đột nhiên tôi muốn trêu đùa nàng một chút, làm ra vẻ oan ức nói: “Tớ lớn như vậy còn chưa từng bị người mượn dùng qua đâu, lần đầu tiên của tớ cứ như vậy mà cho cậu.” Mặt Yen ‘xoạt’ thoáng cái đỏ lên, nhìn vẻ mặt nàng tôi rất muốn bật cười, nhưng cùng lúc lại hối hận vừa nói câu kia, có thể dọa nàng sợ hay không.
Nàng rất vô tội nhìn tôi, nói: “Vậy làm sao bây giờ? Tớ không phải cố ý, tớ mời cậu ăn cơm xin lỗi nhé!” Tôi thoải mái cười ha hả: “Haha! Trêu cậu chơi đó! Tuyệt đối đừng coi là thật nhé!”
Yen tiến lên nhẹ nhàng ngắt mặt tôi, mím môi nói: “Tớ biết ngay là cậu trêu chọc tớ, về sau tớ phải đề phòng cậu một chút.” Đây là lần đầu tiên tôi tiếp xúc thân mật nhỏ với nàng, tim đập rồi…